Chào các đạo hữu mê truyện tiên hiệp, đô thị! Hôm nay dân mạng sẽ review cho anh em một bộ truyện có cái tên nghe qua là đã thấy mùi “vả mặt” cực mạnh và sặc mùi vô địch lưu rồi: “Ta Đều Đứng Đầu Vũ Trụ, Các Ngươi Còn Tại Địa Cầu?” (ta đều đứng đầu vũ trụ, các ngươi còn tại Địa Cầu?).
Nếu anh em đã quá ngán ngẩm với những mô-típ nhân vật chính trọng sinh hay có hệ thống rồi phải đi lên từ từ, đi đến đâu bị khinh bỉ đến đấy, thì bộ này mang đến một luồng gió hoàn toàn khác. Nhân vật chính của chúng ta bước vào truyện với vị thế của một kẻ… đứng trên đỉnh ngọn cờ rồi!

Cốt truyện nghe thôi đã thấy “bá đạo”
Cốt truyện xoay quanh anh chàng Cố Thanh Phong. Điểm đặc biệt là thanh niên này không cần hệ thống, không cần bàn tay vàng theo kiểu nhặt được nhẫn của lão đại nào cả. Anh ta vốn là một tồn tại khủng khiếp, một vị cường giả cấp độ nghịch thiên, đã tu luyện đến mức đứng đầu cả vũ trụ, phất tay một cái là tinh hà vỡ vụn, vạn tộc phải quỳ lạy.
Nghịch lý ở chỗ, trong khi anh ta đang ở cái tầm “vũ trụ cấp” như thế, thì quê nhà của anh ta — Trái Đất (Địa Cầu) — vẫn đang trong giai đoạn… vừa mới khôi phục linh khí, hoặc là một thế giới tu chân cực kỳ sơ khai, nhỏ bé như hạt cát. Người trên Địa Cầu vẫn còn đang tranh giành nhau từng viên linh thạch hạ phẩm, từng quyển công pháp rách, rồi đấu đá, khinh nghiệp lẫn nhau.
Truyện bắt đầu khi Cố Thanh Phong (vì một lý do nào đó như chán đời, muốn trải nghiệm cuộc sống hoặc nhân quả) quay trở lại Địa Cầu.
Điểm cuốn hút khiến người đọc “khoái chí”
Cái hay của truyện nằm ở sự chênh lệch đẳng cấp đến mức nực cười:
- Màn kịch “giả heo ăn hổ” đỉnh cao: Hãy tưởng tượng một vị thần sáng thế đi học lớp mầm non. Mấy ông tài phiệt, đại lão võ đạo, hay thiên tài tu chân trên Địa Cầu đứng trước mặt main cứ thích ra vẻ ta đây, nhảy nhót, âm mưu quỷ kế. Trong mắt main, mấy trò đó chẳng khác nào con kiến đang múa rìu qua mắt thợ.
- Vả mặt cực gắt và hài hước: Truyện không đi theo hướng bi kịch, nặng nề. Tác giả đánh mạnh vào yếu tố sảng văn (đọc giải trí, sướng miệng). Những màn phân tranh, những kẻ phản diện ý định tìm main gây rối đều nhận về cái kết “cười ra nước mắt” vì tụi nó còn không hiểu vì sao mình bay màu.
- Tâm thế của kẻ đứng trên đỉnh: Main không có kiểu thù hằn vụn vặt, anh ta nhìn mọi thứ với ánh mắt của một vị thần xem kịch vui. Sự tương phản giữa sự tự mãn của người Trái Đất và sự thờ ơ, bá đạo ngầm của Cố Thanh Phong tạo nên những tình huống hài hước rất duyên.
Bộ này dành cho ai?
Nếu anh em đang tìm một bộ truyện để:
- Đọc giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng, không cần vận dụng quá nhiều não để suy đoán âm mưu triều đình hay logic tu tiên phức tạp.
- Thích thể loại Vô Địch Lưu, Sảng Văn, main lý trí, quyết đoán và không mê gái một cách ngu muội.
- Thích cảm giác nhìn nhân vật chính “bày trò” hành hạ những kẻ phản diện thích ra vẻ.
Thì đây chắc chắn là một món ăn tinh thần cực kỳ hợp khẩu vị. Còn nếu đạo hữu nào thích kiểu tu tiên truyền thống, khổ luyện từng tầng, nhân vật chính phải chật vật sinh tồn thì bộ này có lẽ sẽ hơi “quá liều” một chút vì main đã quá mạnh ngay từ đầu rồi.
Anh em đã nhảy hố bộ này chưa? Cảm nhận thế nào về độ “liều” của thanh niên Cố Thanh Phong, cùng để lại ý kiến thảo luận nhé!